Viêm Tu Vũ chống tay ngồi dậy từ trên giường. Lúc nằm thì không thấy rõ, nhưng vừa ngồi lên, hắn mới phát hiện bộ xiêm y mới màu lam trên người đã bị đè thành nhiều nếp nhăn. Nhân lúc Yến Thanh Ca đang quay đầu nhìn Như Ý đóng cửa, hắn vội giơ tay che trước miệng, hà ra một hơi rồi ngửi thử — ổn rồi, vẫn còn mùi rượu nhưng không hôi, vậy thì không lo Thanh Ca muội muội chê hắn nữa. Khi Yến Thanh Ca quay lại, Viêm Tu Vũ đã nở nụ cười mãn nguyện, mắt híp lại như vầng trăng non. “Thanh Ca muội muội, ta nhớ muội lắm! Viêm Tu Vũ như một đứa trẻ đòi kẹo, kéo tay áo nàng, vẻ mặt uất ức vô hạn, lắc qua lắc lại. Gương mặt tuấn tú kia khiến Yến Thanh Ca chỉ muốn nhào tới xoa nắn một phen. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương