Trong Phượng Tảo cung, Yến Thanh Ca ngồi trước mặt Hoàng hậu. Trên bàn trước mặt nàng là một chiếc bát nhỏ hình đóa sen làm bằng vàng ròng, trong tay thì cầm một cái kẹp hạt óc chó, đang cẩn thận kẹp từng quả óc chó, để nhân nguyên vẹn vào chiếc bát vàng ấy. Hoàng hậu mỉm cười nhìn nàng, nói: “Đứa nhỏ ngoan, may mà còn có con ở đây bầu bạn với ta! Hôm qua ta lại mơ thấy đứa bé đáng thương của ta – Tư Ninh. Nếu con bé còn sống, giờ cũng cỡ tuổi con rồi. Yến Thanh Ca cúi đầu không nói gì. Nếu con gái của Hoàng hậu thực sự còn sống, sao chỉ bằng tuổi nàng, ít ra cũng phải lớn hơn nàng ba đến năm tuổi rồi. Đứa bé ấy là do Hoàng hậu mang thai chưa đầy ba tháng sau khi sinh Thái tử. Khi ấy thân thể Hoàng hậu còn chưa hồi phục, vẫn cố gắng giữ lấy đứa nhỏ, kết quả sinh ra một công chúa thân thể yếu ớt, chưa đầy tháng đã qua đời. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương