Cung thành hùng vĩ sừng sững hiện ra trước mắt, Lăng Tiêu phi thân xuống ngựa, giữa hàng mày toát ra khí chất anh hùng, nàng nhìn Thuỷ Mục, phu quân đang có chút lo lắng nhìn mình, cười nói:“Chàng đừng lo, ta chỉ vào Phượng Tảo cung một lát.Nàng tiến lại gần, hạ giọng:“Ngược lại là chàng, lên chính điện gặp Hoàng thượng và Thái tử, phải cẩn thận lời nói và hành xử.

Sau khi hồi kinh, hai vợ chồng đồng lòng hành sự. Bên dưới thì dốc sạch gia sản giúp đỡ dân nghèo, cả nhà sống tằn tiện trong một căn nhà cũ ở ngoại thành. Bên trên thì nhờ mối giao hảo cũ của nhà họ Lăng, nhanh chóng nối lại quan hệ với các thế gia trong kinh, giúp nhà họ Thuỷ sớm khôi phục địa vị xã giao.

Nhân dịp khoa cử, Thuỷ Mục còn đến mấy nhà sách lớn, tập hợp các bài văn đạt điểm cao và được thánh thượng khen ngợi suốt mười năm qua, in thành sách và phát miễn phí cho sĩ tử từ các nơi đổ về kinh thành ứng thí. Hành động này khiến không ít học trò nghèo, xưa nay chưa từng có cơ hội đọc qua những bài văn ấy, cảm kích vô cùng, thiện cảm với nhà họ Thuỷ tăng cao.

Cuối cùng, họ cũng giành được cơ hội diện thánh hiếm có này — Thuỷ Mục tiến cung yết kiến Hoàng đế và Thái tử, còn Lăng Tiêu vào hậu cung thăm hỏi Hoàng hậu.

Đi theo cung nữ dẫn đường bước vào cổng cung, Lăng Tiêu nhìn những bức tường cao sâu hun hút, lòng không khỏi dậy lên một nỗi ngậm ngùi.