Nhị hoàng tử định kích cho Viêm Tu Vũ và Vệ Tiều thi thố xem ai săn được con gấu đen trước. Trong mắt hắn, Viêm Tu Vũ chỉ là một tên võ phu thô lỗ, ngoài đánh trận thì chẳng hiểu gì cả, chỉ cần khích vài câu là sẽ ngoan ngoãn mắc câu. Viêm Tu Vũ lạnh nhạt liếc qua Vệ Tiều đang đứng sau lưng Thái tử, cười khẩy khinh miệt:“Tướng bại trận, há có tư cách nói đến dũng? Nhị hoàng tử bị chọc giận đến đỏ bừng mặt. Bề ngoài thì Viêm Tu Vũ chỉ đang mỉa mai Vệ Tiều từng thất bại trong tay hắn, nhưng trong lòng Nhị hoàng tử lại liên tưởng đến thất bại của chính mình trong cuộc tranh đoạt ngôi vị — câu này chẳng khác nào chọc đúng chỗ đau nhất của hắn. Một câu nói, Viêm Tu Vũ đã đắc tội với Nhị hoàng tử đến cùng. Vệ Tiều đi bên cạnh Nhị hoàng tử, sắc mặt cũng vô cùng dữ tợn. Lần trước ở Phượng Hoàng Đài, hắn đã bị Viêm Tu Vũ làm mất mặt hoàn toàn, nếu không phải còn mối thù huyết hận chưa báo, hắn đã liều mạng với Viêm Tu Vũ ngay tại chỗ rồi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương