Vệ Tiều vừa xoay người định đón lấy cây trường thương mà Nhị hoàng tử ném tới, thì thắt lưng hắn đột nhiên đau nhói — bị Viêm Tu Vũ đánh trúng. Thân hình hắn khựng lại một chút, đến khi kịp phản ứng thì trường thương đã nằm trong tay Viêm Tu Vũ. Nhị hoàng tử kinh hãi! Vệ Tiều vốn không đánh lại Viêm Tu Vũ, chuyện đó đến cả người ngoài nghề cũng nhìn ra — Viêm Tu Vũ ra chiêu thong thả, còn Vệ Tiều thì vất vả chống đỡ. Giờ lại để Viêm Tu Vũ lấy được trường thương, Vệ Tiều chỉ e chưa kịp phản công thì đã bị xuyên thủng ngay tại chỗ. Viêm Tu Vũ liếc nhìn Vệ Tiều bằng ánh mắt lãnh khốc, ánh sáng trong mắt hắn như sương tuyết, sát ý lạnh băng lan tràn khắp thân thể. Không ít văn thần chưa từng ra chiến trường chỉ cần nhìn hắn đã thấy lạnh sống lưng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương