Dưới ánh đèn lờ mờ, Yến Thanh Ca vẫn ngủ say sưa.

Nàng được đặt nằm trên chiếc ghế dài mà lúc nãy Viêm Tu Vũ từng nghỉ, thân mình được bao bọc trong chiếc áo khoác lông cáo đỏ thẫm còn vương hơi ấm của hắn.

Xung quanh có không ít người đang âm thầm quan sát Viêm Tu Vũ, hắn căn bản không có cơ hội làm điều gì vượt quá giới hạn với Yến Thanh Ca. Ngay cả khi mặt dày muốn nắm lấy đôi tay nàng đặt vào lòng, cũng bị Như Ý liên tục ho nhẹ nhắc nhở mấy lần, cuối cùng đành nuối tiếc buông ra.

Yến Thanh Ca ngủ rất ngon, hàng mi dài dưới ánh đèn đổ bóng nhẹ lên mí mắt, khuôn mặt bình yên đến lạ.

Viêm Tu Vũ hạ giọng hỏi: