“Giữa biển người tìm mãi chẳng thấy, bỗng quay đầu lại, người ấy đang ở nơi ánh đèn lờ mờ.Một giọng nam cố ý đè thấp, thản nhiên thốt ra câu ấy.

Người đàn ông này vận áo lụa tím lộng lẫy, tay phe phẩy chiếc quạt xếp, bước đi chậm rãi, cả khuôn mặt đều là vẻ trêu ghẹo khi nhìn về phía Yến Thanh Ca.

Diện mạo của hắn coi như tuấn tú, nhưng giữa đôi mày lại hẹp hơn người thường, thoáng nhìn đã thấy là hạng khó gần. Tuy nàng mới chỉ gặp hắn đôi ba lần, nhưng Yến Thanh Ca lập tức nhận ra – kẻ này chẳng phải chính là Nhị hoàng tử hay sao?

“Là ngươi… Yến Thanh Ca không ngờ chút nào, giữa lễ Trung Nguyên lại có thể gặp Nhị hoàng tử ở đây.

Nhị hoàng tử và Tĩnh Vương từng cấu kết dẫn man binh vào kinh, khiến hoàng thất phải bỏ chạy đến Thanh Châu gần một năm, sau lại còn bắt giữ Tứ và Ngũ hoàng tử. Với tội danh tày trời như thế, hắn mà còn dám xuất hiện trong hoàng cung, đúng là gan to bằng trời.