Trong phòng của Yến Thanh Ca, chỉ sau một đêm, dường như đã xuất hiện thêm một vị chủ tử mới.

Bích Linh không thể mãi né tránh Đào Hề, dù sao nơi ở của Yến Thanh Ca cũng chỉ có hai gian: nội thất và tiền sảnh. Cắn răng chịu đựng, nàng đành gượng cười, xem Đào Hề như chủ nhân mà hầu hạ, không ngờ lại không bị đối phương phản đối.

Yến Thanh Ca và Như Ý đang ngồi làm thêu trong sảnh, Đào Hề và Bích Linh đứng canh ngoài cửa. Bích Linh tỏ vẻ ân cần bắt chuyện với Đào Hề, còn Đào Hề thì có phần mỏi mệt, ứng đáp hờ hững. So với lúc thân phận nàng còn chưa bị lộ, đúng là một trời một vực.

“Đào Hề tỷ, lần này tỷ về bên đó, có gặp Bích Oanh không? Bích Linh tìm chuyện để nói, nhắc đến Bích Oanh.

Không ngờ lần này Đào Hề – người xưa nay rất ít mở miệng – lại lên tiếng:“Bích Oanh? Chính là cung nữ xinh đẹp từng hầu hạ bên cạnh Yến tiểu thư phải không?