Ngoại ô thành Tùy, tại một khu nghĩa địa, hơn chục phu khuân đang đào bới một ngôi mộ.

Tấm bia đá đã bị nhổ bật ra một cách cẩu thả, ném sang một bên, chữ “Yến dính đầy bùn đất, nhòe nhoẹt không rõ.

Chẳng bao lâu sau, một cỗ quan tài đen sẫm từ dưới lòng đất được đưa lên.

“Tiểu vương gia, chúng ta thật sự phải mở nắp kiểm tra thi thể sao? Người đã chết hơn một năm rồi, chỉ e sớm đã hóa thành tro, mở ra cũng chẳng nhìn ra được gì đâu…Triệu Hàn Phi khuyên nhủ.

Việc này nếu lan ra ngoài, sẽ ảnh hưởng không tốt đến danh tiếng của Viêm Tu Vũ. Dù sao cũng là mộ nhạc phụ, hắn mà thân là con rể tương lai lại đi đào mộ nhạc phụ, thì thể nào cũng bị người ta chỉ trỏ sau lưng.