Tùy huyện, thuộc Cam Châu, là một vùng non xanh nước biếc, sơn thủy hữu tình, đâu đâu cũng thấy bóng dáng dân phu tất bật.

Dân phong nơi đây thuần hậu, lại nằm sâu trong nội địa của Đại Chu, nên dù năm vừa rồi chiến sự liên miên, cũng không ảnh hưởng nhiều đến sinh kế dân chúng. Thỉnh thoảng có người than thở thuế chiến tranh thu quá nặng, lập tức sẽ bị người khác ngắt lời:“Ngươi thử đến kinh thành hay Thanh Châu xem sao! — thế là người than vãn cũng im miệng.

Họ chẳng qua chỉ ăn ít hơn vài bữa cơm, còn kinh thành và Thanh Châu thì mất là cả mạng người. Huống chi, dân số Đại Chu vốn không đông, dù mỗi người đều được chia không ít ruộng tốt theo luật, thì vẫn còn rất nhiều đất hoang chưa ai canh tác. Dân quê âm thầm khai khẩn một hai mẫu ruộng để bù vào sinh hoạt, quan phủ cũng chỉ nhắm một mắt, mở một mắt mà thôi.

Nơi đây, người người an cư lạc nghiệp, như thể sống trong chốn đào nguyên tiên cảnh.

Cuối con đường quan đạo, nơi chân trời phía xa, từ từ hiện ra một đoàn quân binh. Dân làng đang làm ruộng ven đường thoạt đầu chỉ tưởng là đội quân Đại Chu thường ngày đi ngang, nhưng khi đội quân đến gần, họ mới phát hiện số người quá đông. Những người gần có thể nhìn rõ từng chi tiết trên giáp trụ, mà phía xa thì nhìn mãi chẳng thấy cuối hàng, đến lúc đó mới nhận ra: có chuyện lớn rồi!