Trong thiên điện của Phượng Tảo Cung, trên giá cắm nến đặt hơn chục cây nến sáp trắng to bằng cánh tay, đồng loạt cháy sáng rực, khiến cả căn phòng bừng lên ánh sáng chói lòa. Thủy Anh ngồi đối diện với Yến Thanh Ca, khuôn mặt đầy vệt nước mắt. Ngoài Như Ý, không có bất kỳ người hầu nào bên cạnh, bất kể là Bích Linh – kẻ từng âm thầm trông chừng Yến Thanh Ca ngày đêm, hay Đào Hề vừa theo từ cung Thái tử đến, đều không thấy bóng dáng. “Thanh Ca, ngươi… ngươi không trách ta sao?Thủy Anh nức nở, giọng nghẹn ngào hạ thấp xuống. “Tại sao phải trách? Kỳ thực lần trước là ta không đúng, chưa làm rõ mọi chuyện đã đổ hết tội lên đầu ngươi! Nếu đổi lại là ta ở vào hoàn cảnh của ngươi, chưa chắc đã xử trí khác đi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương