Trong ngự thiện phòng, Ngưu công công hầu hạ Yến Thục Ngọc, múc canh bát bảo vào một chiếc chum sứ trắng cỡ trung.

Chiếc chum sứ này là đồ đặt làm riêng, trên thành chum vẽ mấy con chim nhỏ sinh động, tạo thành một bức họa “hí cầm, vài nét thanh hoa nhạt càng khiến chiếc chum trở nên tao nhã, có ý vị.

“Chiếc chum mà Yến nương tử chọn quả là tinh tế! Đừng nói là cái chum này, mà kể cả những món đồ ăn trước kia, mỗi thứ đều tinh xảo hơn cái trước, thật khiến nô tài bội phục. Ngưu công công cười tươi như Phật Di Lặc, lời khen không ngớt.

“Công công quá khen rồi. Yến Thục Ngọc khiêm tốn mỉm cười, liếc mắt nhìn ánh nắng ngoài hiên, nàng phải nhanh chóng về tắm rửa, gột sạch mùi khói lửa trên người, rồi dùng loại hương mai quyến rũ kia.

Tối qua Thái tử đến chỗ nàng, đang lúc ân ái thì đột ngột rời đi, nàng nghi ngờ là vì trên tóc mình còn vương khói, khiến Thái tử mất hứng. Hôm nay nàng nhất định phải làm sạch từ đầu đến chân cho bằng được.