Để chuẩn bị cho buổi yến tiệc lần này, Yến Thục Ngọc đã đến ngự thiện phòng từ sớm, không ở trong phòng mình. Đây cũng chính là lý do khiến Yến Thanh Ca đồng ý đến phòng của nàng ta ngồi tạm.

Chỗ ở của Yến Thục Ngọc nằm tại một điện phụ trong Trữ Tú cung, vì số nữ nhân bên cạnh Thái tử không nhiều nên điều kiện không tệ. Cả khu có ba gian: chính sảnh, phòng ngủ, và một gian để đặt giá sách, bàn đàn – dùng để tiêu khiển.

Cung nữ hầu hạ trong phòng vẫn còn ở đó – tên nàng là Lưu Tinh, tính tình hoạt bát, lời nói khéo léo, không ngừng vây quanh Yến Thanh Ca trò chuyện. Yến Thanh Ca thầm kinh ngạc, không ngờ bên cạnh Yến Thục Ngọc vẫn còn giữ một tỳ nữ đơn giản nông cạn như vậy. Trước kia người hầu là Tố Tâm, tuy không phải người xấu, nhưng tâm cơ cực kỳ sâu. Còn như Lưu Tinh, kiểu người này sớm muộn gì cũng bị bán đi còn giúp người ta đếm tiền.

“Yến tiểu thư, người là tỷ tỷ của tiểu thư nhà nô tỳ, có thể kể một chút về chuyện trước đây của người ấy không? – Lưu Tinh vừa dâng trà vừa ríu rít hỏi.

“Ngươi muốn nghe chuyện gì? – Yến Thanh Ca nở nụ cười nhạt, có chút chế giễu.