Trưởng công chúa Nhu Phúc bị Hoàng hậu chạm đúng nỗi lòng.

Một người phụ nữ hai mươi tư tuổi, trong số các phụ nữ đã lấy chồng ở Đại Chu, đã chẳng còn trẻ gì nữa. Nếu không phải Viêm Vương gia luôn cam đoan rằng không có con cũng không sao, thì e rằng nàng cũng đã học người khác, thu nhận thiếp cho chồng từ lâu rồi.

Thế nhưng, bao năm qua, mọi phương thuốc đều đã thử, nàng vẫn không mang thai. Nàng sớm đã mất niềm tin vào khả năng sinh nở của bản thân. Nhưng nàng không thể để phủ Viêm Vương tuyệt hậu.

Nhu Phúc ngẩng đầu, nở nụ cười tươi tắn với Hoàng hậu, làm nũng nói:“Vẫn là hoàng tẩu thương muội nhất. Muội nhất định sẽ để thái y trong cung xem kỹ cho mình. Sau này nếu không có việc gì, muội sẽ thường xuyên vào cung điều dưỡng, hoàng tẩu sẽ không thấy phiền chứ?

“Không đâu. Hoàng hậu mỉm cười nhìn Nhu Phúc: “Chỉ là năm nay huynh muội bận nhiều việc, không có thời gian bên muội, muội sẽ không trách hắn đấy chứ?