Trên lưng ngựa, Yến Thanh Ca không chịu ngồi yên lấy một khắc. Nàng đá chân, thúc khuỷu tay, cắn, húc đầu — đủ mọi chiêu trò đều đem ra dùng hết.

Cuối cùng, sau khi lại bị nàng thúc mạnh một cái vào sườn, Viêm Tu Vũ rốt cuộc cũng không chịu nổi, lên tiếng:— “Thanh Ca muội, muội định giết thân phu thật sao?

Cánh tay Yến Thanh Ca đang đánh tới khựng lại giữa không trung, nàng sững người, cả người như hóa đá.

— “Ngươi… ngươi… ngươi là ai? — Nàng lắp bắp nói, cứng ngắc quay đầu nhìn lên — phía trên là một gương mặt đeo mặt nạ sắt.

Nàng khó khăn vươn tay, dùng sức gỡ chiếc mặt nạ ấy xuống — một gương mặt tuấn tú đến mức khiến người ta nghẹt thở liền hiện ra trước mắt.