Dưới chân một ngọn núi cao sừng sững ở Thanh Châu, hàng nghìn chiếc lều trại nối tiếp nhau dựng lên, trên cao cờ quân thêu chữ “Vân lớn phấp phới tung bay trong gió. Nơi này kỳ thực không phải địa điểm thích hợp để hạ trại, vì địa thế bằng phẳng, không có hiểm trở làm chỗ dựa, dễ bị tập kích bất ngờ. Nhưng với Vân quân, khả năng bị tập kích gần như là không tưởng. Tính đến nay, Vân quân chính là đội quân lớn mạnh nhất vẫn còn đóng giữ trên thảo nguyên Thanh Châu. Họ có mười hai nghìn tinh binh thiện chiến, cùng hơn một nghìn quân sĩ phụ trách hậu cần và nội vụ. Lương thảo sung túc, chiến mã hùng mạnh, trang bị tinh nhuệ, tướng chỉ huy là lão tướng lão luyện nhiều kinh nghiệm – Vân Trù – luôn ban ra quân lệnh chặt chẽ không thừa không thiếu, giúp Vân quân vững vàng như bàn thạch trên thảo nguyên Thanh Châu, đã giao chiến với quân man tộc gần ba mươi lần, phần lớn đều giành thắng lợi. Trước đại trướng của chủ soái, hai binh sĩ mặc giáp đứng nghiêm trang canh giữ cửa trướng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương