Hẻm núi Giáp Đạo dài tổng cộng mười ba dặm, trong đó có năm dặm là do Thanh Châu Vương – Nguyên Bí – từng huy động hàng vạn tráng đinh trong loạn Cửu Vương năm xưa, dùng dao rìu khai mở núi lớn mà thành. Nơi ấy thiết lập mười cửa ải hiểm yếu, nhờ vào đó mà Nguyên Bí trở thành kẻ cuối cùng trong Cửu vương phản loạn bị bình định.

Sau khi Tiên đế đăng cơ, thấu hiểu tầm quan trọng của Thanh Châu, bèn hạ lệnh bãi bỏ mười cửa ải kia, đồng thời mở rộng thêm mười ba dặm đường trong hẻm Giáp Đạo, khiến nơi đây không còn là hiểm địa dễ thủ khó công như trước. Nhờ vậy, thương nhân, xe ngựa có thể đi lại thuận tiện, thành Ngọc Hồ sau hẻm núi cũng được chọn làm thủ phủ Thanh Châu.

Từ đó, Ngọc Hồ ngày càng phồn thịnh, kéo theo hẻm Giáp Đạo từ chốn quân sự tranh đoạt trở thành đường trạm nhộn nhịp của thương nhân và dân thường.

Nhưng tất cả chỉ có thể tồn tại trong thời bình.

Nay, hẻm Giáp Đạo đã không còn cảnh dân thường qua lại tấp nập, bởi nơi đây thường xuyên xuất hiện kỵ binh Bắc Man. Theo thời gian, thậm chí có kỵ binh Bắc Man đóng quân trực tiếp tại đây. Mỗi lần quân Đại Chu muốn đi qua, không tránh khỏi một trận giao tranh ác liệt.