“Vũ ca, mấy con chó huynh tặng muội, muội không mang con nào ra được cả. – Yến Thanh Ca ngượng ngùng nói – “Lúc ra khỏi thành chen chúc quá, muội và Lạc Hiên ca ca chỉ kịp thoát thân, còn bọn chúng đều bị bỏ lại trong thành.

Viêm Tu Vũ dịu dàng xoa nhẹ tóc nàng, thấp giọng an ủi:“Không còn thì thôi. Sau này về lại kinh thành, ta lại tìm cho muội vài con thật tốt.

Yến Thanh Ca lắc đầu:“Muội không dám nhận nữa đâu! Bọn nó muội nuôi gần một năm, đã có tình cảm rồi. Chúng đâu phải bàn ghế gì, dù quý giá đến mấy, mất thì cũng đành, nhưng chúng là sinh mệnh mà.

Viêm Tu Vũ bật cười:“Thì ra muội lo chuyện đó à. Đám chó ấy khôn lắm, toàn là chó săn, không chỉ nhận chủ mà còn biết tự tìm mồi. Yên tâm đi, đợi chúng ta về lại kinh thành, biết đâu chúng còn đang chờ sẵn ở nhà.

Nghe hắn nói thế, Yến Thanh Ca thở dài:“Vũ ca, huynh nói xem… liệu chúng ta còn có ngày trở về kinh thành không?