Trong thành, lửa cháy khắp nơi, ánh lửa sáng rực khiến đêm tối như biến thành ban ngày. Tiếng khóc, tiếng hét, tiếng ngựa hí, tiếng người gào, tiếng bánh xe lăn, tiếng bước chân dồn dập vang lên không ngớt. Vô số người từ đại lộ ngõ nhỏ, từ nhà tranh vách đất đến phủ đệ cao tường, ào ào tuôn ra như thủy triều, chen chúc nhau chạy về phía ngoài thành. Cổng thành đã mở từ lâu. Trên cánh cổng cổ kính loang lổ vết chém vết chặt, vài chiếc xe ngựa bị vỡ nát vì lý do nào đó, đổ nghiêng ngả bên cạnh cổng. Một chiếc còn đang bốc cháy. Càng đến gần cổng, người càng đông. Ai cũng chen chúc nhau lao ra ngoài, miệng kêu cha gọi mẹ, chỉ sợ chậm thêm một khắc là mất mạng. Nhưng càng chen, lại càng không thể đi được. Người cưỡi ngựa, người đi bộ, người điều khiển xe ngựa… không ai nhường ai. Lúc này ai nấy đều đỏ mắt, nhường một bước là dồn sinh mạng mình thêm một bước về phía địa ngục. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương