Sổ sách lăn dưới chân, sắc mặt của Yến Thanh Ca dần trở nên u ám. Yến Tùng Niên đã không còn giữ bộ dạng giả nhân giả nghĩa, thẳng thừng trở mặt thành kẻ tiểu nhân đích thực, những thói hư tật xấu càng lúc càng lộ rõ, đến cả việc ném đồ vào chân người ta cũng làm ra được, đúng là chẳng khác gì một tên vô lại. Nàng lạnh lùng nhìn Yến Tùng Niên, nói:“Phụ thân chẳng lẽ không biết sắp đánh giặc rồi sao? Mỗi nhà mỗi hộ đều đang tích trữ lương thực. Yến Tùng Niên chẳng buồn nghe lời giải thích, giận dữ quát lên:“Yến gia ta có hai chàng rể, một là Thái tử, một là Vương gia, thiên hạ có đói chết sạch, ta vẫn cứ ăn ngon mặc đẹp! Nghe hắn nói chuyện vô lý như thế, Yến Thanh Ca chỉ cười lạnh:“Hóa ra phụ thân định bám váy con rể để sống qua ngày! Đừng nói muội muội chỉ là thiếp thất, Thái tử chưa chắc đã để mắt đến Yến gia, huống chi con còn chưa thành thân với tiểu vương gia Viêm phủ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương