Hiện đã giữa tháng Tám, gần đến Trung thu, đúng vào đợt nắng gắt cuối thu. Ban ngày nóng hừng hực, ban đêm lại lạnh thấu xương. Gió chiều vừa thổi, thêm người ướt đẫm, khí lạnh bao trùm toàn thân Yến Thục Ngọc, ngấm vào tận xương tủy. Nhưng cái lạnh ngoài da kia, sao sánh được với cơn rúng động do câu hỏi đột ngột của Yến Thanh Ca vừa rồi mang lại. Làm sao Yến Thanh Ca biết nàng có mang theo thạch tín? Trên bờ, ánh mắt Yến Thanh Ca đầy vẻ châm chọc, như thể nhìn thấu mọi bí mật trong lòng nàng. Yến Thục Ngọc chau đôi mày đen sẫm vì ướt, đưa tay sờ lên hai vết sẹo đỏ hồng trên mặt, khẽ nói: “Không giấu tỷ tỷ, thạch tín đó là ta dùng để chữa thương trên mặt. Lang trung nói mỗi ngày uống một chút, sẽ giúp sẹo mờ dần. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương