Gió cuối hạ nhè nhẹ thổi qua mang theo chút se lạnh, ánh tà dương là màu vàng rực rỡ, mây chiều nơi chân trời hòa lẫn sắc hồng phớt và tím nhạt, phản chiếu khắp đất trời rực rỡ muôn phần. Mọi thứ đều thật đẹp — ngoại trừ tin tức mà Yến Thanh Ca vừa nhận được: Hải di nương phát điên, cắn hai nha hoàn thân cận một chết một bị thương. Nàng ngàn vạn lần không ngờ, kẻ gây chuyện lại là Hải di nương. Từ sau khi phát điên, bà ta gần như không xuất hiện trước mặt người khác, lần gần nhất Yến Thanh Ca gặp bà ta là năm ngoái, khi ông ngoại Lạc Hậu đến kinh thành, lúc ấy Hải di nương trông chẳng có chút uy hiếp nào. Người đưa tin nói rằng Hải di nương có lẽ bị tiếng ồn xây bếp ở Minh Tâm Trai kích thích mới phát điên như vậy, giờ Minh Tâm Trai người người hoảng loạn, rối loạn cả lên. Việc này, Yến Thanh Ca không thể không quan tâm. Nàng thở dài, gọi Như Ý đến:“Chúng ta tới Minh Tâm Trai xem sao, dẫn theo nhiều người một chút, tiện gọi người ra ngoài mời đại phu. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương