Người đàn ông dưới gốc cây ngô đồng xoay người lại, mỉm cười ôn hòa với Chu Mậu.“Ngươi là Chu Mậu đúng không? Lục công tử của phủ Tín Quốc Công. Ta đã đọc bài phú của ngươi, văn từ hoa mỹ, bút lực phi phàm, trong lòng ngươi quả thật có thực tài. Nhị hoàng tử khẽ cười nói.

“Tham kiến Nhị hoàng tử! Tiểu nhân chính là Chu Mậu, không ngờ Nhị điện hạ lại từng đọc văn của tiểu nhân, Chu Mậu đức mỏng tài hèn, thật vinh hạnh vô cùng. Chu Mậu kích động hành đại lễ với Nhị hoàng tử.

“Đứng lên đi, không cần đa lễ. Nhị hoàng tử dịu giọng: “Các ngươi là rường cột nước nhà, tương lai Đại Chu phải trông vào các ngươi, không cần câu nệ lễ tiết với ta.

Nhưng Chu Mậu lại không chịu đứng dậy, trong lòng như sóng cuộn. Trước đây ngay cả con cháu thế gia hắn còn không kết giao nổi, nay lại được diện kiến Nhị hoàng tử, còn được người này khen ngợi — chẳng khác gì mộng cảnh!

Yến Thục Ngọc đứng bên khẽ cười:“Nhị hoàng tử đọc muôn quyển sách, thơ văn của chúng ta người đều từng xem qua. Chu công tử, mau đứng dậy đi, chẳng lẽ còn muốn Nhị hoàng tử đích thân đỡ ngươi?