Nụ hôn ấy, như lông vũ lướt nhẹ qua khóe môi và má Yến Thanh Ca, tuy nhẹ nhàng mà lại khuấy động sóng gió trong lòng nàng. Một trận thẹn thùng dâng lên như thủy triều, suýt chút nữa nhấn chìm nàng trong xấu hổ và rối bời.

Trước khi trọng sinh, quan hệ giữa nàng và Chu Mậu giống như hai người bạn đồng hành miễn cưỡng nương tựa lẫn nhau. Chu Mậu bề ngoài cư xử rất đúng mực, tỏ ra kính trọng và tử tế, thường xuyên đứng ra nói giúp nàng.

Miệng thì nói thương nàng thân thể yếu ớt, thực ra là chán ghét nàng béo tốt lại bệnh tật. Hai người thành thân nhưng số lần chung phòng chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Việc nàng có thể mang thai hai lần chẳng khác gì một kỳ tích. Chuyện vợ chồng nên có còn tệ đến thế, huống chi là sự thân mật?

Mặt Yến Thanh Ca đỏ bừng, trong thẹn thùng lại có chút ngọt ngào. Nàng tức tối giậm lên chân Viêm Tu Vũ một cái:“Huynh làm gì kỳ vậy!

Viêm Tu Vũ lại đưa ngón tay đặt lên môi, “suỵt một tiếng:“Đám nha hoàn và bà vú phía sau sắp đến rồi đấy.