“Đại tiểu thư, lão nô cầu xin người, xin hãy ra gặp phu nhân phủ Tín Quốc Công ngoài kia một lần thôi.Hai bà vú già dưới bếp dập đầu thình thịch xuống đất.

Trong phủ đệ kinh thành này, cửa bị chắn một nửa ngày thì còn chịu được, chứ bị chắn hai ba ngày thì cuộc sống chẳng thể tiếp tục. Trong phủ mỗi ngày đều phải mua nguyên liệu tươi, phải đổ rác thải ra ngoài. Ngay cả nước uống của lão gia, tiểu thư và các di nương cũng phải dựa vào nước ngọt bên ngoài nấu sôi lên mới dùng được.

Thần tiên đánh nhau, người phàm chịu khổ, cực nhất vẫn là đám hạ nhân như bọn họ.

Yến Thanh Ca hờ hững nói: “Ồ? Nói với ta thì có ích gì. Đâu phải ta gây họa. Người đưa kẻ đó vào viện là thứ muội, người trói kẻ đó lại là phụ thân. Huống chi miệng thứ muội chẳng có lời nào tốt đẹp dành cho ta, ta càng phải giữ mình, không tiện ra mặt.

Trước đây Yến Thục Ngọc từng nói Chu Mậu là vì muốn gặp Yến Thanh Ca nên mới giả làm nha hoàn tạm thời trong Minh Tâm Trai. Lời này nói ra vốn chẳng ai tin. Hơn nữa, trong phủ cũng từng lan truyền tin đồn về Yến Thanh Ca một lần, cuối cùng cũng được chứng thực là giả. Nay lại thêm một lần, càng ít người tin hơn.