Trong Phượng Tảo cung, Công chúa Nhu Phúc đang cùng Hoàng hậu trò chuyện.

“Hoàng tẩu, muội muốn cầu người một ân huệ. Công chúa Nhu Phúc nở nụ cười dịu dàng nói, ngồi thảnh thơi trên ghế, nhìn mấy cung nữ lớn tuổi đang tháo trâm ngọc, chải tóc cho Hoàng hậu.

Hoàng hậu có phần mỏi mệt. Bà vừa trở về từ yến tiệc, còn chưa kịp chỉnh trang để tiếp đón các mệnh phụ, đã bị Nhu Phúc xông thẳng vào tẩm điện.

Hoàng đế hiện còn hai vị muội muội, chỉ có Nhu Phúc là đồng mẫu, lại nhỏ hơn ông hơn mười tuổi. Từ nhỏ Hoàng đế đã sủng ái muội ấy không gì sánh được, Hoàng hậu thuận theo ý thánh thượng, đối xử với Nhu Phúc cũng luôn rất tốt.

Nhu Phúc vẫn thường vào cung ở lại vài hôm để bồi dưỡng tình cảm huynh muội. Nhưng nàng rất ít khi mở miệng xin điều gì, mà phò mã nàng gả cho – Viêm vương – xưa nay làm việc vững vàng, được Hoàng đế tin dùng. So với Nhu Tuệ ưa rầm rộ phô trương, nàng càng được Hoàng đế quý trọng hơn.