Lão chưởng quầy nhà họ Hải – Hải Liễu Quế – sau khi nhận được tin, đã vội vã quay về. Nhìn thấy nhà cửa bị lục tung, tang vật cũng đã bị phát hiện, ông ta mặt xám như tro tàn, tưởng phen này khó tránh khỏi cảnh ngồi tù. Nào ngờ Yến Tùng Niên lại không muốn giao lên quan, chỉ cần đòi lại số bạc, khiến ông ta như được sống lại từ cõi chết. Hải Liễu Quế khom lưng khép nép, nói:“Tiểu lão nhi biết tội! Số bạc bán sách, tiểu lão nhi đã đưa cho con gái hai mươi vạn lượng, còn lại mười ba vạn treo trong sổ sách của Hải thị dược phòng, lập tức sẽ lấy ra gửi cho Yến đại nhân. Yến Tùng Niên nghe nói còn có mười ba vạn lượng, bao nhiêu bực bội lập tức tiêu tan, chỉ cảm thấy trời xanh mây trắng, chim hót hoa nở, cả thế giới đều tươi đẹp. Lạc Hậu nhìn ánh mắt rạng rỡ của Yến Tùng Niên mà không khỏi trầm ngâm, gọi hắn sang một bên:“Tùng Niên, theo ta lại đây. Không rõ Lạc Hậu đã nói gì, chỉ thấy sắc mặt Yến Tùng Niên mỗi lúc một khó coi, cuối cùng cúi đầu chấp nhận, mặt mày ỉu xìu. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương