Trong ánh đèn mờ mờ tại Hàn Hữu cư, nước mắt giàn giụa, Yến Thục Ngọc nghẹn ngào lau lệ, nói với Yến Tùng Niên:“Cha ơi, con vừa cho mẹ uống thuốc xong. Lang trung nói thân thể mẹ hao tổn quá độ, lại phát bệnh điên loạn, e là chẳng sống được bao lâu nữa rồi.” Yến Tùng Niên vẫn còn vài phần tình nghĩa với Hải di nương, nghe nàng nhắc đến, trong đầu không khỏi hiện lên hình ảnh lần gặp Hải di nương vài hôm trước. Hôm ấy là ngày thứ ba sau khi nàng sảy thai, nàng gầy đến mức như bộ xương khô, đôi mắt đục ngầu vô hồn, dựa vào đầu giường không nói một lời. Mái tóc từng khiến ông si mê nay đã bạc trắng, rụng quá nửa để lộ cả da đầu hồng nhạt.Da thịt nhăn nheo, xếp từng lớp trên khuôn mặt, trông cứ như một lão bà sáu bảy mươi tuổi. Hải di nương thấy ông, chẳng những không nhận ra mà còn nhào tới, gào khóc thê lương:“Trả con cho ta! Trả con cho ta! Ngươi đã hại chết chúng nó!” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương