Ở một góc ngoặt trong phủ Tĩnh Vương, Thái tử và Nhị hoàng tử đang ngồi bên một chiếc bàn đá chạm hình mai hoa, đối cờ.Hai người đã đánh được một lúc, sắp đến hồi phân thắng bại. Đột nhiên, từ phía bên kia tường truyền đến tiếng cười trong trẻo của thiếu nữ, như tiếng bình ngọc vỡ vang dội, vô cùng dễ nghe. Nhị hoàng tử Nguyên Trinh đang cầm một quân cờ trong tay, ngẩng đầu lơ đãng nói:“Nhà ai có tiểu cô nương cười tươi đến thế, nghe mà lòng ngứa ngáy. Hắn dứt khoát thả quân cờ vào hộp cờ chạm ngọc bích, quay sang nói với thái tử:“Tam đệ à, có mỹ nhân cười bên tai mà ngươi vẫn còn ngồi vững, chẳng trách phụ hoàng nói ngươi già dặn khô khan, chẳng có chút thú vị gì. Dứt lời, hắn đẩy bàn cờ, đứng dậy:“Người đâu, mang cho bản điện hạ một cái thang, ta muốn xem thử là ai mà tiếng cười khiến lòng ta bồn chồn thế này. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương