Như Ý vừa đi dò tin, Yến Thanh Ca cũng vào phòng tháo trâm vòng, ngồi bên giường cầm lược gỗ chậm rãi chải tóc. Chưa được bao lâu, Như Ý đã quay về. Yến Thanh Ca lúc đầu chưa để ý, mãi đến khi nghe Như Ý cất lời mới phát hiện giọng nàng ta khác thường. Ngẩng đầu nhìn lên, nàng bỗng thấy gương mặt Như Ý đẫm nước mắt. “Tiểu thư! Bọn họ thật quá đáng lắm rồi! Như Ý vừa nói, vừa khóc nức nở, nước mắt tuôn như chuỗi ngọc đứt dây. Yến Thanh Ca không ngờ Như Ý lại phản ứng dữ như vậy, tưởng nàng bị ai bắt nạt, ngạc nhiên hỏi:“Chuyện gì thế? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương