Trong phòng, ánh nến cháy sáng, cửa sổ khép hờ để hở một khe nhỏ, luồng khí xuân mát mẻ khẽ lướt vào, giúp cơn buồn ngủ của Yến Thanh Ca dịu đi phần nào. Như Ý đang cầm trâm so thử trên đầu nàng: “Chiếc trâm hình quạt đính châu tím này có phải hơi to quá không? Trận ốm vừa rồi khiến Yến Thanh Ca gầy rộc đi, khuôn mặt vốn chỉ to bằng bàn tay giờ càng nhỏ hơn mấy phần. Bình thường nàng ăn mặc giản dị, vóc dáng mảnh mai lại dễ khiến người ta sinh lòng thương xót. Nhưng hôm nay nàng phải vào cung, gương mặt nhỏ nhắn bị chìm trong tầng tầng lớp lớp y phục và trang sức rườm rà, trông có phần nhỏ bé tầm thường, chẳng mang vẻ phúc hậu chút nào. Theo lý mà nói, nàng từng vào cung một lần, lẽ ra lần này phải quen tay quen việc, nhưng sự thật lại hoàn toàn trái ngược. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương