Yến Thanh Ca lờ mờ mở mắt, đập vào mắt là một chiếc màn trướng màu thiên thanh.

Chưa kịp nghĩ ra mình đang ở đâu, một giọng nữ vừa mừng rỡ vừa nghẹn ngào đã vang lên:“Tiểu thư! Tiểu thư cuối cùng cũng tỉnh rồi!

Yến Thanh Ca cảm thấy đầu óc mình như đặc quánh, mãi đến khi người kia nhào lên khóc trên người mình, nàng mới chậm rãi nhận ra: đó là Như Ý.

Nàng muốn nhấc tay nhưng toàn thân rã rời, chẳng có chút sức lực. Muốn mở miệng nói thì cổ họng như bị gai nhọn cắm đầy, vừa đau vừa tắc nghẹn, cả người chỉ còn mỗi đôi mắt là có thể cử động.

Như Ý thấy nàng mấp máy môi, lập tức xua tay liên tục, nước mắt ròng ròng:“Tiểu thư, đừng nói gì cả! Thái y dặn rồi, cổ họng của người bị thương nặng, dây thanh quản cũng bị ảnh hưởng, trước khi lành hẳn thì không được nói!