Lúc nguy cấp, có việc để làm vẫn hơn là ngồi chờ lửa cháy tới.

Đám thị vệ nghe lệnh xong, sắc mặt còn nhẹ nhõm hơn ban nãy, liền tất bật vây quanh gốc cây mà Yến Thanh Ca chỉ, hì hục chặt.

Viêm Tu Vũ bước đến bên Yến Thanh Ca, nhẹ giọng hỏi:“Thanh Ca, muội có sợ không?

“Ta sợ. Yến Thanh Ca nhìn Viêm Tu Vũ bằng ánh mắt trong trẻo lấp lánh, nhưng lại lắc đầu: “Chỉ là, sợ cũng có ích gì đâu. Huynh cứ nghe ta đi, chặt cây không phải là vô dụng đâu.

Viêm Tu Vũ tham lam ngắm nhìn khuôn mặt nàng, thuận miệng hỏi:“Không vô dụng chỗ nào?