Đoàn người đang băng qua rừng núi, đa phần đều là những thanh niên thân thủ linh hoạt, vóc dáng cường tráng.Trong đám người đó, Yến Thanh Ca trông có phần lạc lõng. Do kiếp trước từng quá béo, kiếp này nàng mang trong lòng nỗi ám ảnh lớn về vóc dáng, mỗi bữa ăn đều cố kiểm soát lượng thức ăn, không dám ăn no. Lâu ngày thành thói quen, dáng người nàng tuy mảnh mai động lòng người, nhưng thể lực lại không khá. Mới chỉ cùng mọi người đi nhanh trong rừng một lúc, Yến Thanh Ca đã lờ mờ cảm thấy mình khó chống đỡ nổi nữa. Nàng thầm hối hận vì sáng nay không chịu ăn thêm vài miếng, thậm chí còn có chút ganh tị với Nguyên Thiên Thiên đang bị đánh ngất rồi buộc trên lưng ngựa phía sau. Áo váy dày cộp trên người nàng đã bị mồ hôi thấm ướt đẫm, phải cắn chặt răng mới không để lộ ra tiếng thở gấp bất nhã. Viêm Tu Vũ để ý thấy bước chân loạng choạng của nàng. Trong tình cảnh thời gian gấp rút thế này, đương nhiên không thể dừng lại chờ. Hắn lập tức nói:“Thanh Ca, muội cũng lên ngựa đi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương