Lăng Tiêu vui vẻ cưỡi ngựa cùng Thủy Mục, bỏ lại Yến Thanh Ca ngồi xe ngựa lắc lư đến tận lúc trời gần tối mới tới nơi. Trường săn rất rộng, những người đến trước cũng không ít. Sau khi kiểm tra thiệp mời của nàng, người dẫn đường đưa nàng đến khu vực tương đối yên tĩnh. Người đó là một bà tử lớn tuổi, cười nói:“Chỗ này dành riêng cho các nữ quyến, xung quanh có người trông coi, không cho nam nhân tùy tiện lui tới, cũng yên tĩnh hơn. Sợ Yến Thanh Ca lo lắng, bà ta còn chỉ về phía xa, nơi trại trùng trùng:“Đằng kia là nơi các hoàng tử và con cháu nhà hầu gia ở. Do có nhiều thị vệ nam nên ngay cả các tiểu thư đi cùng họ cũng phải dựng lều riêng bên này. Yến Thanh Ca mỉm cười gật đầu:“Cảm ơn bà. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương