“Vậy thì là thế nào? – Trong mắt Lê Minh Phàm thoáng hiện vẻ thất vọng, nhưng anh vẫn muốn nghe xem Thẩm Dao sẽ nói gì. Thẩm Dao mím môi, chậm rãi lên tiếng: “Ban đầu bố em bảo em tiếp cận anh, đúng là vì nhà họ Thẩm sa sút, cần nhà họ Lê giúp đỡ. “Nhưng sau thời gian ở bên nhau, em phát hiện… mình đã yêu anh mất rồi. Ánh mắt Thẩm Dao chân thành, vẻ mặt nghiêm túc. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương