Sau khi buông lời cay nghiệt, Thẩm Dao giận dữ rời đi, Ngụy tiểu thư liếc mắt khinh thường, không thèm để tâm mà đóng cửa lại.

Vừa quay đầu, người đàn ông vừa rồi còn đang hôn mê bất tỉnh giờ đã ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, ánh mắt sắc lạnh nhìn cô chằm chằm, ngón tay cầm điếu thuốc khẽ run.

Ngụy tiểu thư hoảng hốt buột miệng kêu lên, nhưng vốn cũng là người từng trải, cô nhanh chóng trấn tĩnh, cố nở nụ cười:

“Xem ra tôi khỏi phải nhắc anh đừng giả vờ nữa nhỉ? Tôi nhìn thấu cả rồi.

“Đáng tiếc thật.