“Tiểu Nhiễm à, có khúc mắc gì thì đợi thằng nhóc Chư Dự Triết kia tỉnh lại rồi, chúng ta cùng ngồi xuống nói chuyện cho rõ ràng. Lời này mang theo vài phần ràng buộc đạo đức. Thượng Quan Trác nhíu mày, liếc nhìn qua lớp kính dày vào người đang nằm bất động trên giường bệnh – Chư Dự Triết, lời định nói lại nuốt trở vào. “Đi thay đồ đi, Nhiễm Nhiễm, anh ở ngoài chờ, đừng lo. Thượng Quan Nhiễm gật đầu, ánh mắt yếu ớt nhìn sang Ninh Thời Diên. Cô khẽ gật đầu với bố mẹ nhà họ Chư, rồi cùng Thượng Quan Nhiễm vào phòng thay đồ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương