Bạc Anh Phạm không thể tin được, đọc xong thư lại lật giở quyển nhật ký.

【Tiểu Phạm phát sốt rồi, sao có thể chứ? Thằng bé xưa nay khỏe mạnh lắm, may mà ta thức trắng cả đêm, cuối cùng cũng hạ sốt rồi. Ngàn vạn lần đừng để lỡ tiền đồ làm họa sĩ của thằng bé!】

【Tiểu Phạm đúng là quá đáng, chẳng hiểu lòng ta chút nào. A Yến dù sao cũng là cháu ruột của nó, sao có thể ra tay nặng như thế? May mà A Yến không truy cứu...】

Từng giọt nước mắt rơi lộp độp, làm nhòe cả nét bút thép trên trang giấy.

Bạc Anh Phạm phát điên tìm khăn lau, nhưng lau thế nào cũng không sạch. ông ta bật dậy đập mạnh vào cửa phòng giam: