Gã đàn ông mặt mày đầy bất mãn. “Giám đốc Lưu, nhìn ông là biết chẳng làm nên trò trống gì. Bạc Yến Lễ thốt ra một câu lạnh nhạt, tên kia lập tức bị đá mạnh vào chân, ngã sõng soài xuống đất như một con chó, nằm im bất động. “Bạc tổng, ngài đừng chấp kẻ tiểu nhân như hắn, giờ cũng đến bữa rồi, chi bằng vừa ăn vừa trò chuyện. Giám đốc xưởng nịnh nọt cười nói. giám đốc Lưu sợ đến muốn vỡ gan, định mở miệng thì đã bị ánh mắt sắc lẹm của Vương Thiệu trừng cho im bặt, trong lòng âm thầm thắp ba nén nhang cho gã giám đốc xưởng xui xẻo. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương