Nhắc tới chuyện đó, Thượng Quan Nhiễm lại thấy bao nhiêu sự tốt bụng trước đây mình dành cho người khác đúng là ném cho chó.

Nuôi một con chó hoang, ít nhất nó còn biết vẫy đuôi tỏ ra thân thiện.

Còn Ninh Chi Nhu — nếu cô ta không đâm sau lưng mình thì đã là chuyện lạ!

“Được rồi được rồi, em lên lầu nghỉ một chút đi, lát nữa bảo dì Lưu đem cho em bát yến sào tẩm bổ. Giận dữ sẽ nhanh già đấy. – Thượng Quan Trác dịu dàng nói.

Thượng Quan Nhiễm ngoan ngoãn gật đầu, mang dép rồi lên lầu.