Người ngồi ghế phụ nghe thấy tiếng động vật rít rít trong bụi cây, cũng sợ đến mức toát mồ hôi. hắn quay đầu nhìn Bạc Yến Lễ đang hôn mê ở ghế sau, trầm giọng nói: “Thằng này bị thương nặng thế rồi, chỗ này lại hoang vu, nghe còn giống có tiếng sói tru. “Chi bằng ném hắn lại đây, chẳng mấy chốc bầy sói ngửi thấy mùi máu sẽ mò đến, chúng ta khỏi phải ra tay nữa? Nói xong, như thể đã hình dung được cảnh tượng ấy, hắn bật cười thành tiếng. Tên đồng bọn cũng gật đầu tán thành. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương