Chỉ tiếc là nếu không có “giúp đỡ kia thì còn đỡ, chính vì sự “ra tay của người phục vụ kia mà Viên Viên đã lỡ mất cơ hội tốt nhất để lấy điện thoại ra. Chiếc túi nhỏ của cô giờ đây ướt sũng rượu vang đỏ, điện thoại bị dính rượu đến mức không thể khởi động lại. Viên Viên không ngu, cô nhanh chóng nhận ra — đây rõ ràng là một cái bẫy đã được dàn dựng sẵn. Màn kịch lớn thế này khiến cô càng thêm bất an. Tối nay Viên Viên mặc váy cũng không dày dặn gì, lúc nãy luống cuống còn bị dính thêm không ít rượu. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương