“Vậy tôi đi trước đây, tài xế nhà tôi chắc vẫn đang chờ dưới lầu, lát nữa tôi sẽ gọi anh ấy dừng xe dưới nhà đưa cô về. Ninh Chi Nhu lập tức lắc đầu, dịu dàng hiểu chuyện nói: “Không sao đâu, tôi tự về là được rồi. Anh vẫn nên vào xem Nhiễm Nhiễm đi, bây giờ chỉ có anh mới có thể trấn an được cô ấy thôi. “Được rồi, vừa rồi làm phiền cô. “Không có gì. Ninh Chi Nhu đứng yên tại chỗ nhìn theo bóng lưng Thượng Quan Trác bước vào phòng bệnh rồi mới vào thang máy. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương