“Phiền cô rồi.

Nói xong câu này, Thượng Quan Trác đành phải tạm rời đi.

Khoảnh khắc cánh cửa phòng khép lại, Thượng Quan Nhiễm chậm rãi quay đầu nhìn sang, đúng lúc bắt gặp vẻ đắc ý vừa thoáng qua trên gương mặt Ninh Chi Nhu.

“Là cô! Thượng Quan Nhiễm đột nhiên kích động, “Nhất định là cô!

Vốn dĩ cô đi đứng rất bình thường, nhưng khi bước xuống cầu thang thì đột nhiên cảm thấy có ai đó đẩy mình một cái.