Ninh Chi Nhu nhào vào lòng Tạ Ngọc Phương, nhưng vẫn không quên trừng mắt căm tức nhìn Ninh Thời Diên: “Ninh Thời Diên, cô đừng có được nước lấn tới! Màn diễn đôi của mẹ con họ quả thực phối hợp ăn ý khiến Ninh Thời Diên không khỏi nhức đầu. Hôm nay cô hành động có phần nôn nóng, nếu không lấy lại được ngọc bội thật, để bọn họ có thời gian đề phòng, sau này e là càng khó lấy lại. Cô âm thầm siết chặt nắm đấm — không thể bỏ cuộc được! Bề ngoài cô vẫn giữ vẻ thản nhiên, nhưng giọng nói đã trở nên lạnh lùng: “Ninh Chi Nhu, đừng quên những ngày tháng tốt đẹp của cô hiện giờ là nhờ ai mà có. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương