“Vậy thì để tôi nói cho anh biết, đỡ để anh còn coi cái bí mật đó như báu vật mà đem ra khoe. Bạc Yến Lễ tựa người vào ghế sau, nhàn nhạt mở miệng: “Bí mật đó là giả. Tôi không muốn nghe anh nói tiếp chẳng qua là vì không cần thiết phải tốn thời gian tranh cãi mấy chuyện vớ vẩn này với anh. Anh bóp trán, chưa đợi Long Gia Dự phản ứng đã tiếp lời: “Tôi đến gặp anh không phải vì cái bí mật đó, mà là để tìm ra kẻ đứng sau giật dây. Nghe đến đây, Long Gia Dự mới buông tay khỏi tay nắm cửa, không tin được nhìn người trong xe. “Lái xe đi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương