“cô còn gì để nói sao? Bạc Yến Lễ thậm chí không buồn ngẩng đầu lên, nhàn nhạt đáp lại. Gương mặt của Thẩm Dao có phần mất tự nhiên, còn chưa kịp mở miệng thì ông cụ Bạc đã lên tiếng: “A Yến, không được vô lễ với khách như vậy, Dao Dao lần đầu đến nhà chúng ta. “Con là chủ nhà, ít nhất cũng phải tiếp đãi đàng hoàng, không nói chuyện thì thôi, sao lại có thể nói kiểu đó chứ? Bạc Yến Lễ không muốn làm trái ý ông nội trước mặt người ngoài, nên cũng im lặng không nói gì nữa. Thẩm Dao liếc nhìn ông cụ, ánh mắt dừng lại trên người Bạc Yến Lễ, nhẹ nhàng nói: “Ông ơi, ông đừng giận, chắc là tổng giám đốc Bạc đang có chuyện phiền lòng vì công việc nên mới không nói chuyện với chúng ta thôi ạ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương