“Thẩm Dao? Giọng nói lạnh lùng pha chút từ tính của anh vang lên. Nghe anh gọi tên, mặt Thẩm Dao càng đỏ hơn, cô khẽ kéo kính râm xuống, mỉm cười duyên dáng: “Là tôi. Là ông nội anh bảo anh đến đón tôi sao? “Đi thôi. Bạc Yến Lễ liếc mắt, ánh nhìn mang theo sự châm biếm, không hề trả lời câu hỏi của cô. Thẩm Dao nhìn ánh mắt ngưỡng mộ của những người xung quanh, trong lòng thấy vô cùng sảng khoái, liền đi theo sau anh. “Bạc tổng, chẳng lẽ chưa ai dạy anh phải ga lăng với phụ nữ một chút sao? Anh đi nhanh như vậy, tôi làm sao đuổi kịp được? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương