Thế Sáng nhận lấy số điện thoại, chăm chú nhìn đi nhìn lại mấy lần, rồi thở dài một hơi. Danh tiếng của hắn đâu thể so với Dạ Oanh. Muốn mua vũ khí từ Thập Di, e rằng hắn chưa đủ tư cách. Hơn nữa, dạo trước Dạ Oanh vừa đặt mua một lô hàng, giờ hắn lại xuất hiện đòi mua, người không ngốc cũng biết số vũ khí này là định dùng để đối phó với ai. Nếu lúc đó Dạ Oanh có ký thỏa thuận gì với Thập Di, thì bây giờ bọn họ chẳng khác nào tự vác đá đập chân mình. “Hay là chúng ta cứ giả làm người của Dạ Oanh, nói là cần thêm một ít vũ khí. Với cùng loại trang bị, chúng ta chắc chắn có thể đánh bại bọn họ! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương